[ Vợ Cóc ] Chương 6 quyển 3

Chương 6: Chia thức ăn cho Nhạc Nhạc
Đường Mặc Vũ mở cửa. Gâu gâu, chú chó Tiểu Hoàng chạy tới, không ngừng vẫy đuôi, cứ người nhà đi về là nó thành cái dạng này.
Cửa mở ra, nhưng chó Tiểu Hoàng điên cuồng sủa, gào rống với người phụ nữ đứng sau anh.
“Tiểu Hoàng.” Đường Mặc Vũ cảnh cáo trừng nó, nhưng Tiểu Hoàng vẫn sủa, thậm chí còn liên tục nhe răng. Nếu không phải Đường Mặc Vũ ở trong này, chắc nó đã nhảy lên cắn người rồi, trước nay nó không bao giờ cắn người ngoài, chỉ giữ nhà thôi.
Đường Mặc Vũ cúi người ôm chó Tiểu Hoàng, nhẹ nhàng vỗ đầu nó một cái. Tiểu Hoàng nhìn chằm chằm Đỗ Tâm Ái, miệng thỉnh thoảng phát tiếng hừ hừ, mà Đỗ Tâm Ái rụt người lại, nhìn con chó kì quái kia.
Nuôi chó thế nào vẫn cắn người thì nuôi làm gì nhỉ?
“Chờ anh chút.” Đường Mặc Vũ quay sang nói Đỗ Tâm Ái ở đằng sau, anh ôm Tiểu Hoàng mở cửa phòng ra, đi vào, đặt Tiểu Hoàng xuống đất. Sau đó ngồi xổm người xuống, ngón tay nhẹ nhẹ xoa đầu Tiểu Hoàng.
“Tiểu Hoàng, mày không thấy cô ấy rất giống Lạc Tuyết à? Lần sau đừng sủa như thế, biết không?”
Tiểu Hoàng gầm gừ, mở to mắt đen láy nhìn anh chằm chằm.
Đường Mặc Vũ đứng lên, đi ra ngoài, nhốt Tiểu Hoàng ở trong phòng.
Ngoài cửa, Đỗ Tâm Ái không biết nói gì với Đường Thượng Nguyên khiến ông cười rất tươi, xem ra Đường Thượng Nguyên rất thich cô, chắc sớm hận không thể cưới cô vào nhà luôn rồi.
“Mặc Vũ, đến đây, con ngồi đây với Tâm Ái, ba xem mẹ con làm cơm thế nào rồi?” Đường Thượng Nguyên đứng lên, trực tiếp tới phòng bếp, đương nhiên nên để lại chút không gian cho người trẻ tuổi một chút.
Đường Mặc Vũ đi đến, ngồi xuống, Đỗ Tâm Ái giống như con bạch tuộc, chưa gì đã ôm lấy Đường Mặc Vũ.
“Mặc Vũ, con chó nhà anh nuôi xấu thế?” Cô nhăn mặt nhăn mũi, gian phòng đẹp như vậy, con người cũng xinh đẹp, cần phải có con chú đẹp thông minh mới phù hợp, cũng sẽ không cắn người.
Cô dùng mắt một mí nhìn Đường Mặc Vũ, nói thật đôi mắt này không đẹp, nhưng trong lòng Đường Mặc Vũ là đẹp nhất, bởi cực kì giống Lạc Tuyết. Khi anh đang nghe Đỗ Tâm Ái nói, ngón tay hơi dừng lại.
“Thời gian anh nuôi Tiểu Hoàng rất lâu, có lẽ nó không phải chó thuần chủng, nhưng nó rất ngoan, cũng rất nghe lời, ba mẹ cực kì thích nó, em chưa quen với nó, chờ thêm một thời gian nữa, em sẽ thích nó thôi.”
Đỗ Tâm Ái gật đầu, ngoài mặt cô đồng ý lời Đường Mặc Vũ. Thật ra cô biết, cô vĩnh viễn không bao giờ thích con chó này.
Chờ xem, cô nhất định đuổi con chó kia ra ngoài.
Cô ngẩng đầu, quơ tay ôm lấy cô Đường Mặc Vũ, vùi mặt mình trong lồng ngực anh.
“Mặc Vũ, anh yêu em không?” Cô dùng âm mũi hỏi, nhỏ nhưng cũng rất ngọt.
Mặt mày xinh xắn, khẽ dao động, tuy không lớn nhưng càng tăng thêm mị lực của bản thân.
“Yêu.” Đường Mặc Vũ trả lời không do dự, không ai biết, hai tròng mắt anh xuyên thấu qua đôi mắt một mí này để nhìn phụ nữ khác.
Yêu… Lạc Tuyết.
Trong phòng giam, Dương Nhạc cầm bát trên bàn lên, loại đồ ăn này, ngày nào bọn cô cũng phải ăn. Đây dành cho người ăn à? Sao giống thức ăn cho heo quá. Cô đặt bát trong tay xuống, tuy cô rất đói nhưng không muốn ăn nữa.
Lý Ngôn Hi bưng bát, lấy ít cơm của mình cho vào bát cô.
“Không cần đâu, Ngôn Hi, em cho chị thì em ăn cái gì?” Dương Nhạc đỏ mắt, nơi này không có người nào tự nguyên đem thức ăn của mình chia cho người khác, nhìn đi, những người đó thấy thức ăn, tất cả như phát điên, làm sao còn chia cho người khác chứ!
“Chị ăn đi, em không đói.” Lý Ngôn Hi tiếp tục ăn cơm trong bát mình, cô ăn trông rất ngon. Thật ra những đồ ăn này thật sự rất khó ăn nhưng đây lại là thứ duy nhất bọn cô có thể ăn được. Nếu không ăn, họ lại đói bụng, cô nhớ lần đầu tiên ăn bao nhiêu khóc bấy nhiêu. Bây giờ, cũng sớm thành thói quen rồi.
Còn Dương Nhạc, lượng cơm cô ăn rất nhiều, cho dù ăn xong rồi cũng có thể nghe thấy tiếng bao tử cô kêu liên hồi.
Cô vẫn đói, rất rất đói.
Cơm nước xong, xếp thành hàng, hôm nay là ngày thăm tù.
“Từng người tới, tôi gọi số thì vào.”
“Số 3… số 6…”
Những phụ nữ được gọi số đều kích động ngồi dậy, họ có thể nhìn thấy người thân của mình, đương nhiên người nhà của họ sẽ mang chút đồ ăn, đồ dùng.
Chỉ có Dương Nhạc và Lý Ngôn Hi đang nhìn hai hướng, đứng ở hàng cuối, mà các cô biết, dù bọn họ đứng lâu thế nào cũng không có người đến.
Người xếp hàng phía trước ngày càng ít đi, sau cùng chỉ có hai người các cô, cũng chỉ có các cô không có người thân đến.
“Chúng ta đi thôi.” Lý Ngôn Hi xoay người, cười với Dương Nhạc : “Không sao đâu, chúng ta có thể làm bạn với nhau.”
Đúng, Dương Nhạc đỏ mắt. Nói thật, nhìn thấy người khác có người thân, dù ngồi tù cũng có người thân để không ngại đường xá xa xôi đến thăm họ. Đột nhiên lòng cô khó chịu, có người nhà thật tốt, nhưng bọn họ chỉ có một mình.
Lý Ngôn Hi vừa xoay người, lại nghe tiếng quản ngục gọi tên mình.
“Số 35…. Theo tôi ra ngoài.”
Lý Ngôn Hi sửng sốt, cô khó hiểu nhìn thoáng qua bên ngoài, không biết còn ai vào đây sẽ đến thăm cô, người nhà họ Lý, không bao giờ có chuyện đó.
“Đi đi, chị đợi em.” Dương Nhạc nhìn Lý Ngôn Hi cười, Lý Ngôn Hi gật đầu, theo quản ngục ra ngoài.
Bên ngoài, một người quen thuộc đang lo lắng đợi.
“Tiểu Phương.” Khi cô nhìn người ở bên ngoài, có chút sửng sốt.
“Cô Hai ơi…” Mắt Tiểu Phương đột nhiên đỏ lên, cô đến thăm cô chủ, nhìn cô chủ ngày càng khổ sở, cô cũng ngồi xuống, mà bên cạnh các cô có vị quản ngục đứng trông.
“Cô Hai, cô gầy quá, nơi này không tốt à? Hay là họ không cho ăn?” Tiểu Phương nhìn Lý Ngôn Hi gầy hẳn đi, thật sự hết sức khó chịu.
“Không đâu, nơi này rất tốt, có ăn có ở, còn có nhiều người giúp tôi, tôi còn quen một người bạn rất tốt đấy.” Tiểu Phương khóc lóc, nhưng Lý Ngôn Hi chỉ cười. Cô nhẹ nhàng khịt mũi, thật ra rất vất vả cô mới cười được với Tiểu Phương.

[ Vợ Cóc ] Chương 5 quyển 3

Chương 5 : Cô lẻ loi, anh hạnh phúc.
Edit : Mai Như Ảnh
“Mùi hôi quá.” Lý Ngôn Hi nhỏ giọng nói, môi đỏ mọng giương lên trông hơi buồn cười.
“Đúng vậy, hôi thật.” Dương Nhạc đưa tay lên gối đầu, ngọn tóc ngắn chọc vào hơi đau.
“Ngôn Hi, em có người trong lòng không?” Đột nhiên cô hỏi, bọn họ rất ít nói chuyện xưa, nhưng, với loại chuyện này cô lại rất tò mò.
“Có..” Lý Ngôn Hi giương khóe mắt, thử mới biết trong miệng mình có vị đắng.
“Anh ta là người như thế nào? Có đẹp trai không ?” Dương Nhạc đang nằm sấp liền ngồi dậy, sau đó một bàn tay xanh chống thái dương, nhìn trông rất hứng thú. Hai bọn họ chỉ có chút thời gian này để nói chuyện, tẹo nữa quản ngục đến kiểm tra phòng giam rồi.
“Có, rất đẹp trai.” Lý Ngôn Hi trả lời, khẽ thở dài.
“Thế anh ta có chờ em không ?” Dương Nhạc nằm xuống, tiếp tục hỏi, hai năm không dài cũng không ngắn, lại có một người ở bên ngoài đợi cô, đối với người không có người thân như cô thì thế cũng đủ rồi.
Bây giờ cô khác gì người cô đơn đâu, cô có người nhà cũng như không, bọn họ không thừa nhận cô, mà cô muốn biết , liệu có người ở ngoài chờ cô không ?
Hai năm… hay cả cuộc đời.
Lý Ngôn Hi hé môi, cô trở mình, đặt tay trước ngực, vẫn còn cảm giác đau lòng này, giống như có người dùng sức nắm trái tim cô vậy.
“Anh ấy không đợi đâu…” Cô nhỏ giọng, thanh âm rất nhỏ, như chỉ có thể một mình cô nghe thấy.
” Em nói gì cơ ?” Dương Nhạc nhất thời không nghe rõ ràng, hỏi lại một tiếng… Lý Ngôn Hi chưa trả lời đã nghe thấy tiếng áp chế của quản ngục : ” Số 38, không nói chuyện nữa, đi ngủ đi.”
Dương Nhạc trừng mắt, 38, cái số gì thế ?

“Ngủ đi.” Lý Ngôn Hi nói nhỏ với Dương Nhạc, mà Dương Nhạc chỉ gật đầu một cái rồi lập tức nhắm mắt, nơi này chỉ yên tĩnh một lúc, sau đó bất chợt mở hai mắt.
“Ngôn Hi ?” cô nhẹ nhàng lay người Lý Ngôn Hi.
“Chị sao vậy ?” Lý Ngôn Hi mơ màng mở mắt.
“Ngôn Hi, sao em lại không hỏi chị ?” Dương Nhạc cảm thấy không công bằng, nhất định phải lay cô tỉnh thì thôi.
“Hỏi chị cái gì ?” Lý Ngôn Hi dụi mắt, hai người nhỏ giọng nói chuyện, giống như hai con chuột nhỏ, không ngừng chít chít đối phương.
“Chị đều hỏi em có người trong lòng, có người chờ em không ? Sao em không hỏi chị cái gì ?” Dương Nhạc lại lay người Ngôn Hi. Cô ấy không hỏi, như vậy trong lòng cô sao có thể cần bằng được, bây giờ ngay cả ngủ cũng không ngủ được.
“Chị có người trong lòng, có người chờ chị không ?” Lý Ngôn Hi ngáp một cái, tuy cô rất mệt, nhưng vì loại công bằng này, cô muốn nói cái gì, muốn hỏi cái gì đều có thể mở miệng.
Dương Nhạc chề môi : “Chị không có, không thích ai, không ai chờ đợi.”
Lý Ngôn Hi vươn tay vỗ bả vai Dương Nhạc : ” Không sao, chúng ta đều giống nhau, như chị nói đó, 4 năm trôi qua rất nhanh…”
“Ừ…” Dương Nhạc gật đầu : “Đúng rồi….” Cô vừa mới chuẩn bị mở miệng, ngoài cửa lại truyền đến giọng nói của quản ngục.
“Đi ngủ đi, không nói gì nữa.” Dương Nhạc chỉ có thể nhắm mắt lại, đem lời định nói nuốt hết vào bụng.
“Ngôn Hi, chị có chuyện này, em có nghe không ?” Quản ngục đi được một lúc, cô lại nhỏ giọng nói.
“Ừ… Em đang nghe đây.” Lý Ngôn Hi nhẹ nhàng lên tiếng.
“Nhớ là, em chỉ có thể gọi chị bằng tên, không được gọi chị là số 38 đâu đấy.” Dương Nhạc cắn răng nói, con số xui xẻo, tiếc là không thể xin thay đổi số, đúng là sỉ nhục cả đời cô.
“Được.” Lý Ngôn Hi đồng ý, cho tới giờ cô chưa từng gọi chị ấy là số 38, nhưng ở trong mắt người, con số này chính là cái tên cho mấy năm tới của họ.
Chẳng qua, các cô đều không có người thân, không có người đợi các cô. Cô nhớ chuyện trước kia, người đàn ông luôn khiến cô có cảm giác quen thuộc.

Anh ấy, liệu đã sớm quên cô rồi không ? Chắc là thế, hai người họ sao có thể ở cạnh nhau chứ ! Anh là con trai thị trưởng, ông chủ của tập đoàn lớn, mà Lý Ngôn Hi chỉ là một kẻ phạm tội.
Cô khẽ động đậy mắt, giữa mông lung, chợt có cái gì dưới mắt rơi xuống, cô vội vàng dùng chăn che mặt mình.
“Ngôn Hi, em khóc đấy à ?” Dương Nhạc nhẹ thở dài, bả vai run rẩy như thế, không phải khóc, chẳng lẽ lại đang ăn vụng cái gì đấy chắc ?
Nơi này bọn họ có thể ăn no thì sướng. Bình thường đã không ăn đủ no, còn chưa nói đến ăn lén. Những người như bọn họ, không có khả năng béo, cả ngày chỉ được ăn một bát, muốn ăn hai bát cũng không được.
Bả vai Lý Ngôn Hi từ từ thả lỏng xuống, không phải cô không khóc nữa, mà là… ngủ thiếp đi. Mặt đất lạnh lẽo, nhà tù tối tăm, còn có môt đống hơi thở, nơi này không phải nơi tốt để ngủ, nhưng những thứ này với bọn họ mà nói, mệt mỏi đều muốn ngủ, đói bụng thì muốn ăn. Dù cho thật sự rất khó ăn…
Nơi đây một mảnh đen tối, ngay cả chút ánh sáng cũng không có, duy có ánh sáng là bên ngoài song sắt là một mảng ánh sáng nho nhỏ.

Bên ngoài, lúc này đèn rực rỡ mới lên, trên đường phố nơi nơi đều là người, đèn đường cũng chiếu sáng, cảnh đêm thành thị thật sự rất đẹp.
“Hôm nay chúng ta đi đâu ?” Đỗ Tâm Ái đi ra từ rạp chiếu phim, hỏi người đàn ông cạnh mình, cô kéo cánh tay anh, tựa như muốn nói cho người phụ nữ khác, đàn ông này là của cô, chỉ là của cô nên người khác đừng có nghĩ muốn.
“Thế em muốn đi đâu ?” Đường Mặc Vũ đưa tay vén tóc mai đang rối loạn cho cô, vẫn bình tĩnh giữa lông mày có chút dịu dàng, cho tới giờ anh chưa từng đối xử dịu dàng như thế, ngay cả Bạch Nặc trước kia cũng không.
Thậm chí anh còn định đem tất cẩ thế giới này đưa đến tặng cho cô….
Anh nhìn mặt Đỗ Tâm Ái, trong ánh mắt có chút hoảng hốt.
“Chúng ta đến nhà anh đi, dì nhất định sẽ làm nhiều món cho chúng ta ăn.” Đỗ Tâm Ái tựa đầu vào vai Đường Mặc Vũ. Cô chưa đến nhà họ Đương bao giờ, ba mẹ bảo cô cố gắng mau chóng kết hôn với Đường Mặc Vũ, mà cô đã cố gắng, cực kì cố gắng rồi.
“Được.” Đường Mặc Vũ gật đầu, kéo tay cô ngồi lên xe. Cặp đôi trai xinh gái đẹp, đi dọc đường hấp dẫn con mắt người đi lại, nhất là cái người đàn ông kia, thật sự đẹp trai khiến người khác ghen rị ra mặt, dáng người còn như người mẫu nữa chứ !
Hoàn mỹ, quá là hoàn mỹ.

[ Vợ Cóc ] Chương 4 quyển 3

Chương 4 : Mùi hôi thối
Edit : Mai Như Ảnh
Thật không đấy, hồi nhỏ đã gặp qua, nhưng sao anh không có chút ấn tượng nào, anh chỉ nhớ kỹ khuôn mặt này, là của Lạc Tuyết…
“À, Thượng Nguyên, lúc ấy Mặc Vũ chỉ có khoảng 4 tuổi, tôi nghĩ chúng nó không nhớ được đâu.” Đỗ ba ở bên cạnh cười, nhưng, ông cười càng ngày hài lòng.
“Cũng đúng, tôi còn quên nữa là.” Đường Thượng Nguyên cũng nở nụ cười một tiếng, đỗ ba vỗ vai : “Được, chúng ta đi, để hai đứa nói tiếng với nhau một chút.”
Đỗ ba gật đầu một cái, cả hai nhìn đứa con của đối phương lẫn nhau, lần này rất bằng lòng, xem ra, lần này bọn họ về nước, rất nhanh thôi, bọn họ sắp có hỉ sự rồi.
“Em tên Đỗ Tâm Ái, còn anh?” Không hổ là thiếu nữ lớn lên ở nước ngoài, so với thiếu nữ ở Trung Quốc, đương nhiên bạo gan còn lớn hơn nhiều.
“Đường Mặc Vũ.” Đường Mặc Vũ lấy lại tâm trạng, chỉ có con ngươi đen kia lộ quá nhiều phức tạp.
“Em hơi thích anh, anh thì sao?” Đỗ Tâm Ái lớn tiếng nói, cô chỉ biết thích là theo đuổi ngay, còn muốn tiến sát, mắc cỡ ngại cũng không làm được.
“Lá gan của cô cũng không vừa đâu.” Đường Mặc Vũ hơi nhếch môi, cuối cùng cũng nở nụ cười, nếu thật sự có thể làm băng chảy núi băng, Đỗ Tâm Ái ngày càng thêm thích anh rồi.
“Em chỉ theo đuổi những gì em thích, có cái gì sai?” Đỗ Tâm Ái bĩu môi, phần sau còn can đảm hơn nữa, cô chủ động kéo tay Đường Mặc Vũ, để đầu mình tựa vào người anh.
“Nếu bây giờ anh không cự tuyệt em, nghĩa là đồng ý.” Cô nâng cằm lên, trên mặt rất ngang ngược.
Đường Mặc Vũ chỉ cười, không cự tuyệt, cũng không đồng ý.
“Nếu bây giờ anh không nói lời nào, sau này anh sẽ là bạn trai của em.” Đỗ Tâm Ái mắt sáng rực lên, cô xoay người không coi ai ra gì ôm cổ Đường Mặc Vũ, mà Đường Mặc Vũ chỉ nhìn cô, mà cô cũng không biết, lúc này ánh mắt anh đang nhìn cô chằm chằm cũng không phải đang nhìn cô, mà là nhìn xuyên thấu qua cô, nhìn sang người con gái khác.
“Tốt, anh đồng ý, như thế về sau anh là bạn trai em.” Đỗ Tâm Ái nhấc mũi chân, môi mình dán chặt lên môi mỏng của anh.
Chạm môi nhau khiến Đường Mặc Vũ ngẩn người, nhưng lại đẩy cô ra.
Tay anh hướng về phía trước, đặt trên lưng Đỗ Tâm Ái, ánh sáng bên ngoài chiếu vào mắt anh, hình như có chút hoảng hốt.
“Lạc Tuyết, là cô sao? Có phải cô sợ tôi quá cô đơn, cho nên đem đến một người giống cô. Cô biết không, cô ấy rất giống cô..”
Mà lúc này trong phòng giam, cả người Lý Ngôn Hi đều là bụi bẩn, các cô đang dọn dẹp vệ sinh, nơi nào cũng phải quét dọn, đây là công việc ngày đầu tiên ở tù. Cô nhìn ngoài cửa song sắt, bên ngoài có lượng ánh sáng cực lớn, chắc rất ấm áp.
“Em đang nhìn cái gì thế ?” Dương Nhạc đã đi tới, toàn thân cũng dính đầy đất.
“Em chỉ đang nghĩ, bên ngoài chắc rất ấm áp.” Cô duỗi tay ngoài song sắt, bất luận cô có cô gắng thế nào, nhưng cũng không thể chạm tới ánh nắng đó, giống như ánh mặt trời không thể chiếu vào trong lòng cô.
“Không phải suy nghĩ đâu, chúng ta không thể ra ngoài được.” Dương Nhạc kéo Lý Ngôn Hi đi, nhìn cô nghiêm túc : ” Ngôn hi, em hai năm, chị bốn năm, tin chị đi, chúng ta sẽ ra ngoài nhanh thôi.” Dương Nhạc khuyên Lý Ngôn Hi cũng là khuyên chính mình.
Chỉ là, hôm nay mới đúng ngày đầu tiên, những ngày sau trôi qua như thế nào đây.
“Em biết, ngay từ đâu em đã cam chịu số phận của mình rồi.” Lý Ngôn Hi xoay người, cười bất đắc dĩ với Dương Nhạc, ngoài chấp nhận số phận, bọn họ còn có thể làm cái gì nữa.

“Đi, chúng ta còn nhiều chỗ chưa quét dọn, đúng rồi, tiếp đó là WC, bẩn chết đi được.” Dương Nhạc không khỏi nhăn mũi : “Chị cảm thấy, mấy bà trông ngục này cố ý chỉnh chúng ta, những chỗ bẩn vất vả đều để chúng ta làm.” Dương Nhạc tức giận bất bình, dọn rác để bọn họ vứt, WC cũng là bọn họ dọn.
“Người nào làm cũng giống nhau thôi mà.” Lý Ngôn Hi nghĩ thoáng, bẩn thì bẩn, dù sao cả người cũng đã bẩn hết rồi.
Lý Ngôn Hi đứng ở trong WC, mùi bên trong rất khó ngửi, làm cô rất khó chịu, thật sự cho tới giờ, cô không nghĩ nó lại bẩn như vậy.
“Buồn nôn quá.” Cô nôn khan, nước mắt nước mũi chảy hết ra ngoài.
“Ngôn hi, em ra ngoài đi, để chị làm cho.” Dương Nhạc bưng chậu nước đến, không nỡ nhìn bộ dạng Lý Ngôn Hi thế này.
“Không sao đâu.” Lý Ngôn Hi lắc đầu nhìn cô . ” Chị cũng ở đây, chúng ta giống nhau thôi mà.” Cô ôm ngực, gắng sức ho khan, nước mắt trong suốt, theo khóe mắt chảy xuống không ngừng, nhưng cô vẫn nở nụ cười.

” Người em hôi thế.” Cô ngửi mùi trên người Dương Nhạc, quả nhiên hôi thật.
“Chị cũng thế.” Dương Nhạc nhăn mũi, cô ra sức ngửi mùi trên người Lý Ngôn Hi.
“Chúng ta đều hôi như nhau.” Lý Ngôn Hi tiếp tục cười, mùi hôi rất khó ngửi.

“Như thế này cũng tốt.” Dương Nhạc vụng trộm nhìn thoáng bên ngoài, ánh mắt đảo liên tục, không biết là nhìn cái gì.
“Tốt cái gì ?” Lý Ngôn Hi không hiểu : ” Nếu không quét dọn nhanh, người chúng ta càng hôi đấy.”
Nhưng Dương Nhạc chỉ quay đầu lại cười thần bí : ” Chị chỉ hi vọng lại lâu một chút.” Cô nhìn bên ngoài, cô kéo tay Lý Ngôn Hi, để cô cũng nhìn bên ngoài.
Lý Ngôn Hi nhìn lại, người bên ngoài đang lau kính, quét rác, quét rác, không có ai lười biếng vì có mấy vị trông ngục ở đó, người nào chỉ cần buông tay xuống là bị cảnh cáo rồi.
“Chị nghĩ, chúng ta làm việc này, mấy bà trông ngục đó không dám đứng cạnh đâu.” Dương Nhạc ngửi mùi trên quần áo, sau đó cười một tiếng, ngay cả bản thân mình còn không muốn ngửi, huống chi là người khác.
“Tuy ở đây rất bẩn, hôi, nhưng lại là nơi tự do nhất, chúng ta có thể nói chuyện phiếm, so với những người bên ngoài, thì công việc ở đây cũng không tồi đâu.”
Lý Ngôn Hi nhẹ nhàng gật đầu : “Đúng vậy.” Cô tiếp tục quét dọn, đúng là trong cái rủi cũng có cái may.
Ban đêm, mọi người ngủ tránh xa Lý Ngôn Hi và Đường Mặc Vũ, chẳng phải vì mùi trên người các cô hay sao !
“Em xem, chỗ chúng ta rộng quá.” Dương Nhạc duỗi thẳng tay : “Chị muốn ngủ chỗ nào thì ngủ, không như bọn họ, phải chen chúc với nhau…” Cô trở mình, dưới ánh sáng yếu ớt nhìn Lý Ngôn Hi không nói một lời nào.

[ Vợ Cóc ] Chương 3 quyển 3 :

chương 3 : cô gái mắt một mí.
Edit : Mai Như Ảnh

“Vâng.” Lý Ngôn Hi trả lời, nhưng lại khóc tiếp, cô cảm thấy cực kì cô đơn, cực kì bất lực, rất lạnh… và cũng rất đói.
“Không nói nữa, ngủ đi.” Ngoài cửa phòng giam lại truyền tiếng gõ, bọn họ chỉ còn cách ngậm mồm lại, im lặng trừng mắt nhìn trần nhà, tối đen như mực, cái gì cũng tối.
Thật ra bên ngoài mới khoảng 10 giờ, chẳng qua trong gian tù tối đen đã cướp lấy thời gian của cô, mà có lẽ bây giờ mới đúng là một ngày mệt mỏi, vừa mới bắt đầu cuộc sống về đêm.
“Tiếc quá, đứa trẻ tốt như vậy, sao lại nên cơ sự này?” Diệp Nhàn buông báo xuống, bên trên có viết dòng chữ : Lý Ngôn Hi – con gái của Lý Chấn Ân đụng chết người còn bỏ chạy, bây giờ nhà họ Lý và cô ấy đã từ nhau, bản thân cô ấy ngồi trong tù 2 năm, hai năm thanh xuân cứ trôi qua như vậy.
“Tiểu Vũ, con nghĩ sao?” Bà ngẩng đầu hỏi Đường Mặc Vũ đang ôm chó tiểu Hoàng, từ lúc tỉnh lại đến giờ, anh đều như vậy, trầm mặc đến bất ngờ, không buồn vui, không tức giận, cái gì cũng không có, so người bình thường còn bình thường hơn.
“Con còn có thể nghĩ được gì?” Đường Mặc Vũ nhẹ giương khóe môi.
“Con có thích nó không?” Diệp Nhàn hỏi một câu. Nói thật, bà cũng không đoán được suy nghĩ của con trai mình.
“Không.” Đường Mặc Vũ trả lời có chút lạnh lùng.
“Nhưng Tiểu Vũ à…” Diệp Nhàn còn muốn nói gì nữa thì Đường Thượng Nguyên ngồi bên cạnh đang ngập đầu đống báo chí ngẩng đầu lên.
“Đứa con gái này cho dù nó thích, cũng không thể bước vào nhà họ Đường chúng ta.”
“Ba yên tâm, con biết mà.” Đường Mặc Vũ cúi xuống, dù không có chuyện này, anh cũng không có khả năng ở cạnh cô.
“Ngày mai con gái của bác Đỗ về nước, con với ba đi gặp mặt một chút.” Đường Thượng Nguyên hài lòng gật đầu một cái, họ Đường bọn họ từ trước đến nay nề nếp gia đình đều tốt, là người có chút chuyện thì tuyệt đối không thể qua lại.
“Vâng, con biết rồi, thưa ba.” Đường Mặc Vũ ôm lấy chú chó tiểu Hoàng, đi đến phòng mình.
Ngày mai lại là một ngày nhàm chán đây.
“Ta thà ở cùng mi còn hơn.” Anh cúi đầu nhẹ nhàng xoa đầu tiểu Hoàng : “ Ta rất nhớ Lạc tuyết, rất nhớ…”
Tiểu Hoàng chỉ grugru một tiếng… sau đó liếm ngón tay anh.
Buổi sáng, ánh nắng ấm áp từ bên ngoài chiếu vào, làm cho người ta biết thời tiết hôm nay rất đẹp, Đường Mặc Vũ ngồi dậy, tiểu Hoàng ngủ ngay cạnh giày của anh cũng thức.
“Tiểu Hoàng, lấy giày cho ta.” Anh day trán, chú chó tiểu Hoàng này rất nghe lời ngoạm giày anh chạy tới, sau đó để ở dưới đất, phe phẩy cái đuôi không ngừng, anh đi giày, thuận tay vén màn cửa sổ, quả nhiên trời rất đẹp… Anh khoanh tay đứng nơi đó, trong mắt hơi bực mình, nếu hôm nay không đi xem mặt, chắc tâm trạng anh tốt hơn nhiều…
Anh đi ra ngoài, bà Diệp Nhàn ở bên ngoài đã chuẩn bị bữa sáng xong, đương nhiên có thêm phần tiểu Hoàng.
“Tiểu Hoàng, ăn chút gì nè.” Diệp Nhàn vẫy tiểu Hoàng, tiểu Hoàng vui vẻ chạy tới, cúi đầu rồi bắt đầu ăn.
Diệp Nhàn ngồi xổm, cầm tờ báo đặt trước mặt tiểu Hoàng.
“Đem cái này cho ông nội đi.” Bà xoa đầu tiểu Hoàng, tiểu Hoàng gặm một miếng, chạy tới trước mặt Đường Thượng Nguyên, sau đó cứ vẫy đuôi đưa cho ông.
“Đi ăn đi.” Đường Thượng Nguyên lấy báo chí, vỗ nhẹ đầu tiểu Hoàng, tuy chỉ là chú chó ta bình thường nhưng thông minh cực kì, ban đầu ông phản đối, nhưng thấy nó ngoan ngoãn như vậy, mặc kệ để Diệp Nhàn nuôi, dĩ nhiên càng ngày chú chó tiểu Hoàng càng được lòng ông thị trưởng.
“Mặc Vũ, lát nữa cùng ba đi gặp bác Đỗ của con nhé.” Đường Thượng Nguyên không xem báo nữa, bắt đầu ngồi ăn bữa sáng với con trai mình.
“Con biết rồi mà.” Đường Mặc Vũ uống một ly sữa, con ngươi tối tăm càng thêm sâu xa.
Bên ngoài, nắng ấm chiếu vào, rất khó tin, bây giờ đang là mùa đông, làm người khác cứ tưởng mùa xuân, ngay cả gió thổi cũng rất ấm.
Trong nhà hàng, vợ Đường Thượng Nguyên cùng con trai đi vào, mà chẳng ngờ bên trong đã thấy một đôi vợ chồng trông rất trẻ.
“Thượng Nguyên, ông đến rồi à.” Đàn ông trung niên nở nụ cười, khóe mắt rất dài, nhìn là biết người đàn ông đó rất khôn khéo, mà vợ ông ngồi yên vị ở một bên, khí chất rất cao quý.

“Ông bà đến sớm thế, tôi xin lỗi, để mọi người đợi lâu như vậy.” Đường Thượng Nguyên vội vàng đi đến, hai người nắm chặt tay, đúng là lâu không gặp lão bằng hữu này rồi.
“Đúng rồi, ông Đỗ, đây là con tôi.” Đường Thượng Nguyên chỉ vào Đường Mặc Vũ đang đứng cạnh mình mà nói, Đường Mặc Vũ khom lưng chào bác Đỗ : “Cháu chào bác trai, bác gái?” Khuôn mặt hoàn mỹ, dáng người cao lớn, hai chân dài, người đàn ông này có hình dáng người mẫu. Mặc kệ chỗ nào, đều khiến trong lòng mọi người như tia chớp.
Bác gái Đỗ cười hài lòng, trao đổi ánh mắt với chồng mình, xem ra, họ rất hài lòng với Đường Mặc Vũ.
“Đúng rồi. Tâm Ái đâu?” Đường Thượng Nguyên khó hiểu nhìn xung quanh, sao không thấy con gái của họ nhỉ?
“Tâm Ái vừa ra nghe điện thoại, sẽ quay lại nhanh thôi.” Bác gái Đỗ vội giải thích, nhưng, ánh mắt lại chăm chú quan sát Đường Mặc Vũ, Đường Mặc Vũ chỉ cười lễ phép với bà, trở thành người bị săn, nói thật, anh không thích chút nào.
“Ba, mẹ, con về rồi.” Một tiếng trong trẻo từ cửa truyền vào, Đường Thượng Nguyên quay lại, ánh sáng bên ngoài chiếu vào khiến ông không mở to mắt được, trong mơ hồ, ông thấy khuôn mặt này rất quen thuộc.
Mắt một mí xinh đẹp, khuôn mặt nho nhỏ nhọn hoắt, còn có lông mày rất dài.
Cả người ông đột nhiên chấn động, thấy có thiếu nữ trẻ tuổi chạy đến cạnh bác Đỗ, sau đó kéo cánh tay ông.
“Bác Đường có khỏe không ạ?” Cô nói ngọt như đường.
“Khỏe, khỏe, Tâm Ái càng ngày đẹp ra.” Đường Thượng Nguyên vội vàng gật đầu, bèn khen thiếu nữ đứng trước mặt, con gái của bạn già lâu năm, ông nhìn đứa bé đó lớn lên từng ngày, bất luận gia thế, diện mạo, bằng cấp đều khiến ông ưng í.
“Mặc Vũ, đây là Tâm Ái, hai con đã gặp qua rồi, con bé đi Canada lâu năm, bây giờ mới về.” Đường Thượng Nguyên không nhận thấy con trai ông không hứng thú, nhưng lại giới thiệu Đỗ Tâm Ái với anh.

[ Vợ Cóc ] Chương 2 quyển 3

Chương 2 : Ngôn Hi, cô khóc đấy à?

Edit : Mai như ảnh

“Tại sao cô bị vào đây ?” Dương Nhạc đặt tay mình ở bức tường, bên trong rất lạnh, cảm giác chạm vào làm sao có thể tốt chứ?

“Cô thì sao?” Lý Ngôn Hi nhẹ nhàng chớp mắt, cuối cùng nhìn về phía người phụ nữ đang nói chuyện với cô, cũng là nữ tù như cô.

“Đánh con trai của một vị cấp cao.” Dương Nhạc giương khóe môi : “Nhưng, tôi không hối hận, nếu tôi còn gặp lại, tôi vẫn đánh, cho dù gặp thêm lần nữa, tôi vẫn đánh anh ta như thường.” Dương Nhạc không nói nhiều, cô chỉ nắm chặt tay, trong mắt hiện tia chán ghét.

“Dù sao anh ta bị tôi đánh mấy tháng không thể xuống giường, tôi cảm thấy tôi đáng giá lắm.” Dương Nhạc vui vẻ đến bất ngờ, cũng chỉ vài năm ngồi tù, cũng đâu nghiêm trọng lắm.

“Cô không sợ bọn họ sẽ rất đau lòng hay sao?” Lý Ngôn Hi cúi đầu hỏi.

“Bọn họ là ai?” Dương Nhạc khó hiểu.

“Người nhà của cô, bạn bè, vợ của người ta.”

“A…” Dương Nhạc cười lần hai, nhưng, lần này cười khổ sở chua chát  : “Tôi từ nhỏ là đứa trẻ ăn quả dại mà sống, hồi còn bé không ai cần tôi, quả dại trên núi bị tôi ăn hết, cứ thế mà lớn lên.” Dương Nhạc vỗ tay, nói hơi khoa trương, nhưng cô cũng chỉ có một mình, một cái mạng, dù ngồi tù, cũng không ai quan tâm cô, nơi này có ăn có uống, vả lại bốn năm trôi qua rất nhanh.

“Được rồi, tôi cũng nói hết rồi, còn cô?” Dương Nhạc ghé sát vào Lý Ngôn Hi, rất muốn biết, một cô gái xinh đẹp như vậy, vì sao lại bị ở đây, nhìn làn da cô ấy trắng nõn nà, liếc mắt nhìn cũng biết là đại tiểu thư chỉ ở nhà, sao lại vào đây được nhỉ?

Lý Ngôn Hi nhìn mặt cửa song sắt , phía ngoài cũng là phòng giam, cũng tồn tại giống chỗ cô, đồng phục giống cô, nơi này là phòng giam cho nữ.

“Tôi đâm chết người.” Lông mi cô khẽ chớp, hình như còn có chút nước ở bên trong.

“Chuyện đó không thể kết án 2 năm chứ?” Dương Nhạc khó hiểu.

“Tôi chạy trốn, tìm người khác thay tội.” Lý Ngôn Hi tiếp tục nói, vẫn cho là khó có thể nói ra, nhưng bây giờ có nó ra cũng không có cảm giác, bởi vì cô đã tự nhận tội rồi.

“Cho nên cô bị bắt vào đây đây.” Dương Nhạc gật đầu, ừ, có lẽ vì nguyên nhân này

“Không phải, tôi đi đầu thú.” Lý Ngôn Hi ngẩng đầu nhìn cô : “Tôi muốn công bằng cho người đó một chút, có lẽ hôm nay tôi chịu đựng không đủ cô ấy phải chịu, nhưng tôi vẫn muốn làm cái gì đó, hơn nữa nơi này của tôi….” Cô chỉ vào ngực : “ Đã trống không rồi.” Cô chua xót cười, bây giờ thì không sao rồi, cô có thể hô hấp thoải mái được.

Dương Nhạc thở dài một hơi : “Tốt, tôi không có nhìn nhầm cô.” Dương Nhạc vừa mới nghe cô ấy đâm người ta rồi chạy thoát, nói thật tạo ấn tượng khó phán đoán với người này, nhưng khi nghe cô ấy đi đầu thú, xem như đã lý giải.

“Coi như cô cũng có chút lương tâm.” Cô vỗ bả vai Lý Ngôn Hi, xem như đang an ủi cô.

“Còn người nhà của cô?” dương ngạc ngồi thẳng người, lại hỏi.

“Tôi….” Lý Ngôn Hi lắc đầu : “ Tôi không có người thân, bọn họ không cần tôi nữa rồi.”

“Ra là vậy.” Dương Nhạc cũng không muốn hỏi tiếp : “Không sao đâu, bà chị này sẽ quan tâm cô em.” Dương Nhạc vỗ nhẹ vào ngực mình, đồng cảm với người này.

“Chị?” Lý Ngôn Hi khó hiểu nhìn cô, họ vừa mới quen nhau mà.

“Tình cảm không phải quen biết lâu dàu mới có, sau này chị sẽ chăm sóc em thật tốt.” Dương Nhạc nở nụ cười, lộ hàm răng trắng đẹp, không thể không nói, cô cười lên, bộ dáng trông tốt lắm.

Cuối cùng lần đầu tiên Lý Ngôn Hi nở nụ cười thoáng, có lẽ từ lúc ở trong tù được nói chuyện với Dương Nhạc, có ăn có uống, có cái gì không tốt chứ, cô ấy bốn năm còn không sợ, huống chi cô mới hai năm.
“Không nói nữa, đi ngủ đi.”

Người coi tù ở ngoài song sắt cảnh cáo một tiếng.

Dương Nhạc để ngón tay ở miệng ra hiệu, ý bảo Lý Ngôn Hi nhỏ giọng một chút. Chúng ta nghe lời họ, như vậy có thể chịu ít khổ sởm, đương nhiên nếu chúng ta mệnh tốt, có thể sớm ra ngoài một chút.

Lý Ngôn Hi gật đầu, đến nơi mình ngủ, thật ra chỉ là chăn đệm dưới dất, trên giường bày chiếc chăn đơn sơ, cô nằm xuống, nhìn trần nhà tối đen, nơi này quả nhiên tối tăm mịt mù, ngay cả bây giờ bên ngoài là ban ngày hay buổi tối vẫn không hay biết.

“Dương Nhạc, chị thử nghĩ xem, bên ngoài là mấy giờ?” Dương Nhạc quay sang, quay người sang hỏi Dương Nhạc ngủ bên cạnh cô.

Dương Nhạc cũng mở mắt, thật ra cũng không ngủ được. “ Chị không biết, chắc khoảng 11h đêm.”

“Vâng.” Lý Ngôn Hi nhìn bên ngoài, ở đây không cho các cô biết thời gian, chỉ có thể thông qua người trông tù, bắt đầu từ bây giờ. Đây là cuộc sống thật sự bọn họ.

“Chị không ngủ được, còn em?” Dương Nhạc lăn qua lăn lại, vẫn không ngủ được.

“Em cũng vậy.” Lý Ngôn Hi xốc chăn lên, chăn cực kì bẩn, mặt chăn cũng có mùi, cô không chịu được mùi đấy, nhưng cho tới bây giờ hình như cô không thể không chịu đựng được, từ hôm nay, cô không còn là Lý Ngôn Hi nữa, mà là … số 35.”

“Em nhìn bọn họ đi.” Dương Nhạc chỉ vào mọi người ở xung quanh, ở trong phòng giam có vài người, ngoài tiếng hít thở cũng chỉ có tiếng động lăn qua lộn lại, xem ra, nơi này thật sự có ít người ngủ được

Lý Ngôn Hi chậm rãi nhắm mắt lại, cô đặt tay trên tóc mình, lần mò mái tóc không thể không ngắn hơn nữa, chỉ có cảm giác cái mũi đau xót, nơi không ai nhìn thấy, khóe mắt xuất hiện giọt nước, rồi rơi xuống.

“Ngôn Hi, em khóc đấy à?” Dương Nhạc mở mắt trong bóng tối, nghe tiếng cô rơi nước mắt một tiếng, có phải cô đang khóc hay không?”

“Không, em không khóc.” Lý Ngôn Hi vội vàng lau nước mắt, thật ra, cho dù không có lau cũng không ai thấy.

“Chị cũng muốn khóc, nhưng chúng ta khóc cho ai nhìn, không bằng tiết kiệm nước mắt, nếu thật sự muốn khóc, em hai năm, chị bốn năm, nước mắt chúng ta đã sớm thành nước chảy rồi.” Dương Nhạc nhẹ nhàng thở dài một hơi, thời gian bốn năm rất dài sao? Cô cho rằng rất dài, nhưng giờ mới là ngày đầu tiên, cô thì sống một ngày bằng một năm, lại càng không muốn nói, bốn năm là ít hay nhiều ngày.

1400 ngày…

« Older entries

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 424 other followers